Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

ngày thứ 4

Hôm nay là ngày thứ 4 em nói lời chia tay với anh rồi đó em.hình như càng ngày anh àng nhớ em nhìu hơn thì phải,..
     Hôm nay cha mẹ anh lên,cái tay anh bị bó rồi,té xe hôm kia đó em,di chụp hình hồi sáng bác sỹ nói là anh bị nứt xương cần phải điều trị và phải bó lại..Nhửng hoạt động của anh củng chậm chạp hơn không còn như lúc trước nửa,cha mẹ lên mà nhắc em quài luôn hà,hỏi Quyển đâu rồi sao con kg điện qua chơi,anh nói dối mẹ là em về quê rồi,không qua được ,mẹ có đem tôm sỏ lụi nửa,món mà em thích đó..anh nói song mà nước mắt anh dường như không kiềm chế được,anh ước 2 đứa không giận nhau là em đả qua đây chơi với mẹ anh rồi,mẹ nhắt em,anh khổ sở lắm....
       Đến chìu anh kiu cha mẹ ra bến ninh kiều chơi ,anh củng có đi nửa thằng khang trở anh bởi lẻ tay anh như zây sao trở  được đúng không em,ra đó tự nhiên anh cảm thấy lạc lỏng và bùn vời vợi,anh củng ước là có em ở đó để anh và em cùng nắm tay nhau đi dạo,trong đầu anh dường như lúc nào củng nghỉ đến em hết,anh không thể quên được em ah...giờ nằm đay anh đang nói chuyện với chế Hằng kể cho chế nge tất cả,anh bị bó tay anh nói với chế,chế củng có hỏi thăm naỳ kia,,...cuối cùng anh còn nói với chế hằng là không cho em biết chuyện anh bị băn cái tay bởi anh không muốn em lo,không muốn em phải bận tâm vì anh chút nào nửa cả,bởi vì hiện giờ em phải tập chung vô chuyện làm luận văn trước cái đả,để đảm bảo tương lai sau này cho em chứ...
     Em nói đúng,anh làm sao mà đảm bảo tương lai vửng chắc cho em chứ,anh la 1 người bình thường học chảng ra gì ,nuôi bản thân còn không xong nửa mà lo ai,làm sao mà đủ sức cơ chứ.anh là 1 người con trai chưa đầy 20 tuổi,em đả 23 điều đó chứng tỏ em chính chắn hơn anh,em lo nhìu chuyện hơn anh và em người lớn hơn anh,nên lúc nào em cảm thấy anh còn quá trẻ con....
     Nhửng ngày xa em tự nhiên sao thời gian trôi qua chậm quá,nếu như anh là 1 cái máy DVD thì anh sẻ next cái đoạn này bỏ,anh không đủ sức chịu đưng em ah,nếu anh có cục đá anh sẻ viết lên cục đá đó rằng"ANH NHỚ EM"và ném thẳng vào mặt em,hỏi em có đau không nếu em trả lời là đau thì nổi nhớ của anh củng tương tự như vậy...xa nhau 4 ngày rồi em ah,em quay lại với anh được rồi đó,anh không thể chịu được hơn nửa đâu em,nói thì nói vậy chứ làm sao em nge được nhủng lời này chứ,nó chỉ là vô vọng thôi.phải không em và củng chắc chắn rằn em củng không quay lại,anh biết em mạnh mẽ lắm..
            Thôi khuya rồi phải đi ngủ đây,có cha mẹ phải ngủ sớm mới được..tạm biệt một ngày với biết bao là nổi nhớ không tên...
           Đêm nay,đêm mai và mai nửa,tôi nhớ một người không nhớ tôi
                                                                                     22h15 phút,ngày 16 tháng 03 năm 2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét