Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

thất bại


Thất bại không có nghĩa tôi là người thất bại.
Nó có nghĩa là tôi chưa thành công.
Thất bại không có nghĩa là tôi không đạt được gì.
Nó có nghĩa là tôi vừa được học được điều gì đó. 

Thất bại không nói tôi là một kẻ ngốc.
Mà bảo rằng tôi có đủ lòng tin để thử những gì tôi chưa làm.
Thất bại cũng chẳng bảo tôi phải hổ thẹn.
Mà nói rằng tôi đã dám để mình được thử thách. 

Thất bại không có nghĩa là tôi đã bỏ phí đời tôi.
Mà có nghĩa tôi có lý do để bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Thất bại không có nghĩa là tôi không có được thứ tôi cần.
Mà tôi có thứ khác, và phải đi theo một hướng khác. 

Thất bại không bảo rằng tôi kém.
Mà nói rằng tôi không hoàn hảo.
Thất bại không có nghĩa là tôi nên bỏ cuộc.
Mà bảo tôi hãy cố lên. 

Thất bại không có nghĩa là tôi không làm được.
Mà có nghĩa là tôi cần luyện tập nhiều hơn.
Miễn là những người thân yêu luôn ở bên tôi.
Bởi thất bại còn cho tôi biết ai là người yêu thương tôi thật sự... 

P/s:
Thất bại chỉ là một lối mòn nhỏ của sự thành công...
Thất bại là cách để ta nhìn nhận thực tế và vững vàng hơn...
Vì thế hi vọng những ai đã đọc đc bài này thì đừng bao giờ mặc cảm về chính mình...
Hãy coi thất bại là một lần trải nghiệm bản thân để ta trưởng thành hơn trong cuộc đời này!

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

ngày trọn vẹn

Hôm qua ngủ sớm quá nên nhửng tin nhắn en gửi đến cho anh,anh không hay gì cả,sáng thúc dậy đọc được tn của em củng thấy vui trong lòng,nhủng câu hỏi giản dị,nhủng lời dặn dò "sáng mai thức dậy nhắn tin cho em hay nge"bao  nhiêu đó củng làm cho người ta hạnh phúc khi đang giận nhau.và khi anh đọc được nhửng lời đó anh thấy tâm trạng mình hoàn toàn lạ,cảm giác được yêu và được quan tâm,anh ngỉ chăc có lẻ em nhớ anh nên e mới nhắn tin cho anh,hôm nay mình nói chuyện với nhau nhìu hơn 3 ngày trước cộng lại đúng không em,đến tối anh tính qua em để gủ em đi chơi sảng gặp mặt em cho đở nhớ,anh có mua trà sửa,bánh tráng trộn cho em ăn nủa,đạp xe lại tới nhà trọ em thì em đi đâu mất tiu rồi,trong lòng thấy hục hẩng vô cùng,anh gọi cho em,em nói em đang đi chơi không về được anh mới nói là anh treo đồ ăn,thức uống lên cửa nhà em khi nào về em uống nge.
    Rồi em nói khi nào về tới nhà anh nhắn tin cho em hay nge,nhung về tơi nhà anh không nhắn bởi lẻ em đang đi chơi anh nhắn tin thì củng kỳ,bạn bè em nói này kia mắc cong em mặc cảm.thế là anh không nhắn tin luôn,khoảng 9h tối em nhắn tiin nói là em tới nhà ời thế là anh củn củn đạp xe qua với 1 tay,chủ yếu là đẻ nhìn thấy mặt em chứ không có lý do gì cả ,ngồi nói chuyện với em mà lòng anh cứ nao nao hạnh phúc lắm em ah
chuẩn bị về thì em thấy tay anh co lại em mới chạy theo kéo anh lại nhưng anh cố chạy luôn bởi vì anh không muốn em thấy tay anh vào lúc này,anh biết em buồn anh nhưng anh phải làm như vậy thôi em ah,anh không muốn em phải lo lắng cho anh.
    Về tới nhà em anh khhong nhắn tin cho em,khoảng 15 phut sao em điện nói chuyện vẩn bình thường nhưng anh thấy em lại im lặng nhìu hơn,anh mới hỏi em,người ta có tờ 500.000 và 1 trái ớt,còn anh thì có tờ 500 đồng và 1 trái chuối em chọn ai .em trả lời là chọn tờ 500.000 và 1 trái chuối rồi em cười rất lớn và anh củng hạnh phúc khi nge em cười như vậylâu rồi anh không nge tiếng em cười như vậy,rồi em im lặng nửa ngộ thiệt luôn im lặng quài hà,chắc tại em nhức đầu nên em ít nói hơn thường ngày hay tại em làm biến nói chuyện anh củng không biết nửa,nhưng anh rất vui vì em đả nói chuyên cùng anh,chỉ cần nhửng điều thế thôi thì anh củng đả mảng nguyện lắm rồi em ah.nhìu lúc anh suy ngỉ mình nên iu em bằng cách khác,lạnh lùng hơn,ít quan tâm em hơn để trả thù em với nhửng tháng ngày em hành hạ anh và nạng nhẹ,nhưng đó chỉ là dự tính trong đầu thôi,anh không biết mình có làm được khhong nửa,nhung anh sẻ cố gắng.
                                             ANH YÊU EM

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

ngày thứ 4

Hôm nay là ngày thứ 4 em nói lời chia tay với anh rồi đó em.hình như càng ngày anh àng nhớ em nhìu hơn thì phải,..
     Hôm nay cha mẹ anh lên,cái tay anh bị bó rồi,té xe hôm kia đó em,di chụp hình hồi sáng bác sỹ nói là anh bị nứt xương cần phải điều trị và phải bó lại..Nhửng hoạt động của anh củng chậm chạp hơn không còn như lúc trước nửa,cha mẹ lên mà nhắc em quài luôn hà,hỏi Quyển đâu rồi sao con kg điện qua chơi,anh nói dối mẹ là em về quê rồi,không qua được ,mẹ có đem tôm sỏ lụi nửa,món mà em thích đó..anh nói song mà nước mắt anh dường như không kiềm chế được,anh ước 2 đứa không giận nhau là em đả qua đây chơi với mẹ anh rồi,mẹ nhắt em,anh khổ sở lắm....
       Đến chìu anh kiu cha mẹ ra bến ninh kiều chơi ,anh củng có đi nửa thằng khang trở anh bởi lẻ tay anh như zây sao trở  được đúng không em,ra đó tự nhiên anh cảm thấy lạc lỏng và bùn vời vợi,anh củng ước là có em ở đó để anh và em cùng nắm tay nhau đi dạo,trong đầu anh dường như lúc nào củng nghỉ đến em hết,anh không thể quên được em ah...giờ nằm đay anh đang nói chuyện với chế Hằng kể cho chế nge tất cả,anh bị bó tay anh nói với chế,chế củng có hỏi thăm naỳ kia,,...cuối cùng anh còn nói với chế hằng là không cho em biết chuyện anh bị băn cái tay bởi anh không muốn em lo,không muốn em phải bận tâm vì anh chút nào nửa cả,bởi vì hiện giờ em phải tập chung vô chuyện làm luận văn trước cái đả,để đảm bảo tương lai sau này cho em chứ...
     Em nói đúng,anh làm sao mà đảm bảo tương lai vửng chắc cho em chứ,anh la 1 người bình thường học chảng ra gì ,nuôi bản thân còn không xong nửa mà lo ai,làm sao mà đủ sức cơ chứ.anh là 1 người con trai chưa đầy 20 tuổi,em đả 23 điều đó chứng tỏ em chính chắn hơn anh,em lo nhìu chuyện hơn anh và em người lớn hơn anh,nên lúc nào em cảm thấy anh còn quá trẻ con....
     Nhửng ngày xa em tự nhiên sao thời gian trôi qua chậm quá,nếu như anh là 1 cái máy DVD thì anh sẻ next cái đoạn này bỏ,anh không đủ sức chịu đưng em ah,nếu anh có cục đá anh sẻ viết lên cục đá đó rằng"ANH NHỚ EM"và ném thẳng vào mặt em,hỏi em có đau không nếu em trả lời là đau thì nổi nhớ của anh củng tương tự như vậy...xa nhau 4 ngày rồi em ah,em quay lại với anh được rồi đó,anh không thể chịu được hơn nửa đâu em,nói thì nói vậy chứ làm sao em nge được nhủng lời này chứ,nó chỉ là vô vọng thôi.phải không em và củng chắc chắn rằn em củng không quay lại,anh biết em mạnh mẽ lắm..
            Thôi khuya rồi phải đi ngủ đây,có cha mẹ phải ngủ sớm mới được..tạm biệt một ngày với biết bao là nổi nhớ không tên...
           Đêm nay,đêm mai và mai nửa,tôi nhớ một người không nhớ tôi
                                                                                     22h15 phút,ngày 16 tháng 03 năm 2013

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

EM

em iu....
đây là lần đầu tiên anh viết nhật ký,viết về nhửng tháng ngày xa em,chắc anh nhớ em nhiều lắm,và ang củng không biết mình có đủ can đảm để vượt qua chuyện quên em hay không nửa ,anh sợ lăm em ah,sợ nhửng ngày không có em bên cạnh,sợ em kg quan tâm anh như trước,sợ kg đọc được nhửng tin nhắn của em,sợ nhửng đêm dài nhớ em da diết anh sợ tất cả em ah,làm sao anh chịu nổi nhưng đièu đo sẻ đến với anh chứ.....
sợ hay không sợ gi thì cuối cung là mình đả xa nhau ,anh vẩn chưA tin vào điều đó,bởi lẻ trong anh và em vẩn còn đang iu nhau đúng không em,anh rât hạnh phúc khi 9 tháng qua có em bên cạnh,nhửng nổi buồn hầu như ang điều vượt qua bởi có em luôn động viên anh.an ủi anh,em ah hôm nay là ngày thứ mấy mình chia tay nhau rồi e nhỉ cụ thể là 3 ngày rồi đúng không,..3 ngày qua a tưởng chừng như 30 năm vậy,kg gọi điện,kg nt,đó chưa phải là thói quen của anh nên anh chưa thể hòa họp được.anh chưa đủ dủng cảm để làm chuyện đó,nhưng rồi anh sẻ tập ,bởi vì nt củng chỉ lam phiền em thôi,a kg thjk mình làm phiềnngười khác và củng chính vì vậy anh sẻ không nt với em,mặt dù anh thật sự rất muốn.....
  hôm qua anh đi thực tập ở bệnh viện về thấy người ta bán vú sửa ngon quá,anh gé ngang mua cho em 2 kg anh về đem qua cho em và có mua trà sửa nửa,thế nhưng vú sửa 9 trái em chỉ lấy có 3 trái,trà sửa thì em kg uống,em nói em uống rồi,ngáng lắm..e kiu a về đi,nhưng anh thì không muốn diều đó 3 ngày kg gặp củng nhớ lắm chứ,thế mà em kiu anh về quài lun,anh củng tự ái anh chạy xe về,được 1 đoạn thì anh dừng xe anh quay lại nói chuyên j em,anh nói anh muốn noi chuyện em có thể nói cùng anh không,?em trả lời ,nhưng em thì không muốn nói,thì để anh nói  em nge củng được,em trả lời nhưng em lại không muốn nge,anh tức đả đập nón bảo hiểm suống đất và anh đi về trong lòng đầy uất ức....
    Anh về và sảy ra tai nạn,a điện em khóc thật nhìu có nhửng từ anh không thể nói nên lời,và thế là em bực anh,anh run làm sao anh nói được hả em,em biết anh bị tai nạn ma tối đó em không qua thăm anh,để anh 1 mình với nổi đau trên tay,lúc đó anh cần em lắm em có biết không.em không qua nhưng em điện .e điện anh tưởng sẻ nói nhẹ nhàng ngon ngọt làm cho anh bớt đau chứ,còn đằng này thì ngược lại,em noi nhửng lời anh không thể chịu nổi,anh đau lắm em có biết không...hồi hôm anh không ngủ được gì hết,tay anh nhức,và nhửng lời em nói nửa....
    Sáng hôm sau anh ngủ tới 10h mới thức,ăn com song tự nhiên em qua tới có đem bún khô món mà anh thích ăn nhất qua nủa,anh bất ngờ vô cùng,an xong đả tới giờ đi hoc,em  đưa anh đi học về em rước anh về,anh thấy lạ lắm luôn,từ ngay iu nhau tới giờ em đâu có đưa anh đi học,hay rước anh về?chắc đây là do anh bị tay nạn,hay đó là điều em làm lần cuối cùng vì anh,anh củng chẳng biết nửa....bây giờ anh chưa tìm được câu trả lời...
   Giờ thì củng đả tối,anh ở 1 mình anh viết nhưng dòng này thầm mong em sẻ đọc được,anh  nhớ em lắm,và iu em rất nhìu,nhưng anh sẻ không noi cho em biết đâu..

                                              ANH YÊU EM
                                                                                             18h20 phút  ngày 15 tháng 03 năm 2013

co bao gio


Khi tình yêu bay đi mất
Khi sự nghiệp tiêu tan
Khi bạn cảm thấy mình bị bỏ rơi
Khi bạn thấy mọi người không tin tưởng bạn

Đã bao giờ bạn muốn từ bỏ cuộc sống
Vì bạn chỉ thấy nó toàn đắng cay
Vì nó tẻ nhạt với những chuỗi ngày sắp đặt
Vì bạn muốn chạy trốn áp lực
Vì bạn muốn quên…
Đã bao giờ bạn khóc
Giữa những vấp ngã của đường đời
Giữa con đường trải dài trong cô độc
Giữa những nỗi đau về thể xác và tâm hồn
Giữa thành công…

Bạn và tôi, trái tim vốn dĩ không phải là sắt đá, không ai có thể là thiên tài trong việc giấu cảm xúc của mình nên dù bạn có là một diễn viên xuất sắc thì sự nhạy cảm của những người yêu thương bạn vẫn có thể nhận ra…

Phía sau nụ cười là khoảng trống
Phía sau ánh sáng là vất vả lo toan
Phía sau vẻ ngoài mạnh mẽ, là đôi môi mím chặt để không bật khóc
Phía sau sự liều lĩnh và chai lỳ là một tâm hồn nhạy cảm

Cuộc sống vỗn dĩ chẳng là màu hồng như con người mơ ước, cũng chẳng toàn màu đen như hiện tại của bạn bây giờ. Người nghệ sỹ vẽ ra bức tranh đó chẳng phải là một thiên tài nên bức tranh của ông ta sẽ mãi chẳng là kiệt tác. Thế nên bạn đừng cầu mong sự hoàn hảo. Bạn không phải là người vẽ ra, nhưng là người nhìn nhận nên nó đẹp hay không tùy vào cách bạn cảm nhận mà thôi.

Ngày hôm nay, bạn nhìn nó với toàn gam tối và bạn thấy tâm trạng mình chán nản. Đừng vội cho rằng đó là ngõ cụt. Hãy nhắm mắt lại và nghỉ ngơi đi. Ngày mai, khi bình minh đến, mặt trời sẽ mang cho bạn những tia nắng. Sự ảm đạp sẽ thay thế bằng gam màu tươi sáng, sống động. Bạn sẽ được nếm hạnh phúc ngọt ngào. Vì vậy đừng vội buông tay khi bạn còn chưa biết ngày mai bởi vì, nếu mai là ngày tận thế, hôm này bạn vẫn còn một ngày để sống nên bạn hãy sống sao cho sau này có nhắm mắt xuôi tay cũng không hề ân hận.



Trên trận chiến mang tên cuộc đời, có những lúc bạn ở đỉnh cao của danh vọng. Khi đó, xin hãy nhớ đã có thời mình như một tên lính quèn, lê lết thân xác đầy vết thương đi trong đoàn quân bại trận. Và khi bạn giống như cái xác không hồn vì buồn đau, vì mệt mỏi, chẳng còn thiết tha gì cuộc sống. Xin hãy nhớ những phút giây hạnh phúc, những kỷ niệm… để nó có thể làm dịu cái đầu đang nóng của bạn, để bạn có thêm nghị lực để đừng lên.

Đừng buồn khi ai đó bỏ rơi bạn vì đó chẳng phải là người yêu quý bạn thật lòng.

Đừng buồn khi bạn bị đuổi việc vì đó là một cơ hội để bạn tìm một công việc tốt hơn.

Đừng buồn khi nỗ lực của bạn không được đền đáp vì khi bạn cố gắng,bạn đã cho mình biết rằng không có gì là không thể.

Nhưng mọi lời khuyên đều chỉ là lý thuyết, nếu không có sự cộng tác nhiệt tình của bạn. Tạo hóa sinh ra con người nhưng không thể điều khiển trí tuệ, ý nghĩ và đặc biệt là tình cảm nên hãy sống thật với con người mình bạn nhé.

Đừng sợ bất cứ điều gì, vì bên cạnh bạn luôn có những bờ vai để bạn dựa vào những lúc chông chênh…

Hãy mở to đôi mắt và nhìn vào thực tại
Mở rộng vòng tay để đón nhận yêu thương
Im lặng, lắng nghe và chờ đợi
Rồi bạn sẽ nhận ra cuộc đời này đáng để quý trọng,yêu thương

Hãy thay đổi để lớn lên bạn nhé!

anh khong niu keo


anh chưa bao giờ  trách em , kể cả những lúc em hoi  nặng lời đem quyền và nghĩa vụ ra nói, hay lạnh nhạt với anh, vì anh hiểu con người em,không hiểu nhiều củng hiểu ít mà. Em  không nhẫn tâm và lạnh lùng như lời em nói. em rất nhạy cảm, sâu sắc và nhận ra những điều dù là nhỏ nhất. 
đến giờ  này, nếu có một điều ước anh sẻ ước là không đi tư vấn tuyển sinh , anh sẽ  chưa từng gặp em, gần em và yêu em không? Em  đừng buồn anh, anh nói vậy vì đến giờ này, thật sự tình yêu của anh và em còn có chút gì đó trong nhau nhưng chỉ là khổ đau, căng thẳng và gần đây là nước mắt. Em đã khóc hàng đêm, những điều đó đã làm anh khó sử.thật sự khó sử khi không được ở gần em để lau nước mắt cho e,bởi  vì em đang ở không gian riêng,anh không thể ở cùng em  nên không lau nươc mắt được cho em.
Em là một người con gái vô tâm, có chút gì đó ích kỷ. A nghỉ rằng Tình yêu đầu tiên và các mối quan hệ trước đây của em, em luôn là người được nhận.nên em mới như vậy.
Anh muốn mình khác với người khác, với những người khác có lẽ vì em đã yêu anh một cách đúng nghĩa? Có thể lúc này hay lúc khác, cách này hay cách khác, sự hy sinh của anh chưa đủ lớn, sự cho đi của anh chưa vượt qua được cái tôi của em. Nhưng anh đã thật sự muốn hy sinh vì em, để em cảm thấy được hạnh phúc.có thể nói là cái em cần thì anh không có
lúc trước  không biết vì sao em nói với anh,trên đời không có người hoàn hảo but mình thấy sống mà không thể thiếu ai đóthì lúc đó mình đả tìm được 1 nửa của mình,giờ có e oi c hk cần gì nửa hết chỉ cần e thôi,c có thể  từ bỏ và chấp nhận mất nhiều thứ để đổi lại được có e và được ở gần em…,  em  nghĩ rằng bên anh, em có thể vượt qua tất cả, vượt qua tuổi tác, vượt qua hoàn cảnh hai bên gia đình, qua cách sống trong quá khứ. Em chỉ cần có anh thôi là đủ, chỉ cần anh nắm chặt tay em, bên em và yêu em là em sẽ đủ can đảm đối mặt với tất cả.em từng nói như vậy,nhưng em nè,em đả nói câu trái ngược với y nghỉ của e,tinh yeu không thể nuôi sống 2 ta,a có đảm bảo cuộc sống của em khhong?giờ anh suy ngỉ lại anh thấy mình không thể lo cho em thêm được nửa,không bảo vệ được em ,không đảm bảo được tương lai cho em,anh sẻ buôn tay để em tìm hạnh phuc mới,xứng đáng hơn anh….lo lắng đầy đủ cho em hơn anh.
Anh rất nhớ ngày đầu tiên mình gặp nhau, anh qua rước em đi choi đưa em đi bằng chiếc xe đạp tàn,mặc thêm cái quần cụt,xấu lắm phải không em,…. Luc đó anh chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện  mình sẽ yêu nhau, anh  thấy anh giống như một chàng trai to xác ăn mặc không đâu,gây mất ấn tượng lần đầu tiên,nhưng anh rất  vui vẻ, sôi nổi và nói rất nhiều. anh nghĩ, ai ở bên anh cũng chẳng bao giờ biết buồn.thế nhưng nhửng cái đó không phải cho em,bởi vì bên anh lúc nào em củng chịu thiệt thòi,lúc nào củng buồn hết…….
Cái ngày anh nắm tay em rồi nói rằng: Anh yêu em, anh chẳng thể nào quên đâu em,nhửng nụ hôn rất cháy bỏng, anh thật sự không tin được rằng anh đã yêu em, rằng anh đã dám bỏ qua tất cả để nói ra điều đó dù  mình từng  là chị em của nhau. Nhưng rồi anh nhận ra em yêu anh, vì sao em biết không? Là lúc anh  thấy con người tưởng  rất mạnh mẽ là em, em nói với anh.khi c trốn c muốn người tìm thấy sẻ là em,khi c đi c muốn e sẻ là người giử chân c lại,khi c khóc c muốn e sẻ là người lau đi giọt nước mắt ấy…..em còn nhớ không?
Thời gian đó có lẽ anh đã yêu em hơn em yêu anh rất nhiều . Gặp em mỗi lần anh đều thấy  vui vẻ, hào hứng, và có lẽ anh đã che giấu đi những mệt mỏi hàng ngày, để lúc nào cũng làm em vui, hạnh phúc vì được quan tâm và chăm sóc trong vòng tay của anh. Với em, đó có thể gọi là những ngày tháng vô cùng hạnh phúc không hả em ?. 

Anh  chưa sẵn sàng để cưới em, chưa sẵn sàng cho việc bên cạnh anh là một gia đình nhỏ với rất nhiều lo toan, vất vả. Và nếu chưa sẵn sàng, người ta sẽ chỉ làm việc đó vì trách nhiệm, sẽ cảm thấy vô vàn khó khăn và gánh nặng hơn gấp nhiều lần, không thể vượt qua được đâu em.
Cuộc sống anh và em có nhiều  hướng đi và lấy cái gì đó  để  làm niềm hạnh phúc riêng của bản thân. Với em, một người phụ nữ ,có phải em chỉ mơ ước có một gia đình nhỏ, bên cạnh là người chồng em yêu thương và những đứa con bé nhỏ, đáng yêu . và người chồng đó là anh phải không em.anh  thấy hạnh phúc và xúc động, yêu em vô cùng khi nghe em nói em thích  được làm mẹ như thế nào, được dạy con cho nó biết hết. Em mơ ước cái phút giây ấy biết mấy, lúc đó, chắc hẳn em sẽ là một bà mẹ hạnh phúc nhất trên thế gian này phải không em?

Hãy giữ gìn sức khỏe của mình em nhé, hãy tự chăm sóc bản thân em mỗi khi không có ai bên cạnh. Đừng suy nghĩ quá nhiều để đầu óc phải quá mệt mỏi, dù rằng với em luôn luôn cần như thế. Tất cả những điều anh nói để anh muốn nói cho em nghe lần cuối cùng mà thôi em ah.. anh hoàn toàn không muốn níu kéo để làm khổ em thêm nữa.anh không bảo vệ được em,không lo lắng cho e.lý do gì anh phải giử em ở lại để sống bên anh mà em không hạnh phúc.
anh  muốn cảm ơn em vì tình yêu đã dành cho anh bấy lâu nay. Ngừoi ta nói Tình yêu thì không nên nói cảm ơn mà  hãy thể hiện điều đó bằng hành động sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều. Nhưng anh  không còn cơ hội để làm điều đó, chắc có lẽ duyên  đã không cho anh làm điều đó nữa. anh thật sự thấy mình đang trở thành gánh nặng của em, làm em mệt mỏi hơn vì anh. Và anh không thể làm điều đó với người mà anh đã yêu, yêu rất nhiều. Tạm biệt em. cho anh gọi em lần cuối cùng bằng chế ơi ,em yêu chế .mà lần đầu tiên anh nói tiếng yêu.
anh yêu em và luôn luôn là như thế

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

phạm hoài kha: buon tay

phạm hoài kha: buon tay: Anh đã sẵn sàng buông tay em ra… Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những...