đây là lần đầu tiên anh viết nhật ký,viết về nhửng tháng ngày xa em,chắc anh nhớ em nhiều lắm,và ang củng không biết mình có đủ can đảm để vượt qua chuyện quên em hay không nửa ,anh sợ lăm em ah,sợ nhửng ngày không có em bên cạnh,sợ em kg quan tâm anh như trước,sợ kg đọc được nhửng tin nhắn của em,sợ nhửng đêm dài nhớ em da diết anh sợ tất cả em ah,làm sao anh chịu nổi nhưng đièu đo sẻ đến với anh chứ.....
sợ hay không sợ gi thì cuối cung là mình đả xa nhau ,anh vẩn chưA tin vào điều đó,bởi lẻ trong anh và em vẩn còn đang iu nhau đúng không em,anh rât hạnh phúc khi 9 tháng qua có em bên cạnh,nhửng nổi buồn hầu như ang điều vượt qua bởi có em luôn động viên anh.an ủi anh,em ah hôm nay là ngày thứ mấy mình chia tay nhau rồi e nhỉ cụ thể là 3 ngày rồi đúng không,..3 ngày qua a tưởng chừng như 30 năm vậy,kg gọi điện,kg nt,đó chưa phải là thói quen của anh nên anh chưa thể hòa họp được.anh chưa đủ dủng cảm để làm chuyện đó,nhưng rồi anh sẻ tập ,bởi vì nt củng chỉ lam phiền em thôi,a kg thjk mình làm phiềnngười khác và củng chính vì vậy anh sẻ không nt với em,mặt dù anh thật sự rất muốn.....
hôm qua anh đi thực tập ở bệnh viện về thấy người ta bán vú sửa ngon quá,anh gé ngang mua cho em 2 kg anh về đem qua cho em và có mua trà sửa nửa,thế nhưng vú sửa 9 trái em chỉ lấy có 3 trái,trà sửa thì em kg uống,em nói em uống rồi,ngáng lắm..e kiu a về đi,nhưng anh thì không muốn diều đó 3 ngày kg gặp củng nhớ lắm chứ,thế mà em kiu anh về quài lun,anh củng tự ái anh chạy xe về,được 1 đoạn thì anh dừng xe anh quay lại nói chuyên j em,anh nói anh muốn noi chuyện em có thể nói cùng anh không,?em trả lời ,nhưng em thì không muốn nói,thì để anh nói em nge củng được,em trả lời nhưng em lại không muốn nge,anh tức đả đập nón bảo hiểm suống đất và anh đi về trong lòng đầy uất ức....
Anh về và sảy ra tai nạn,a điện em khóc thật nhìu có nhửng từ anh không thể nói nên lời,và thế là em bực anh,anh run làm sao anh nói được hả em,em biết anh bị tai nạn ma tối đó em không qua thăm anh,để anh 1 mình với nổi đau trên tay,lúc đó anh cần em lắm em có biết không.em không qua nhưng em điện .e điện anh tưởng sẻ nói nhẹ nhàng ngon ngọt làm cho anh bớt đau chứ,còn đằng này thì ngược lại,em noi nhửng lời anh không thể chịu nổi,anh đau lắm em có biết không...hồi hôm anh không ngủ được gì hết,tay anh nhức,và nhửng lời em nói nửa....
Sáng hôm sau anh ngủ tới 10h mới thức,ăn com song tự nhiên em qua tới có đem bún khô món mà anh thích ăn nhất qua nủa,anh bất ngờ vô cùng,an xong đả tới giờ đi hoc,em đưa anh đi học về em rước anh về,anh thấy lạ lắm luôn,từ ngay iu nhau tới giờ em đâu có đưa anh đi học,hay rước anh về?chắc đây là do anh bị tay nạn,hay đó là điều em làm lần cuối cùng vì anh,anh củng chẳng biết nửa....bây giờ anh chưa tìm được câu trả lời...
Giờ thì củng đả tối,anh ở 1 mình anh viết nhưng dòng này thầm mong em sẻ đọc được,anh nhớ em lắm,và iu em rất nhìu,nhưng anh sẻ không noi cho em biết đâu..
ANH YÊU EM
18h20 phút ngày 15 tháng 03 năm 2013
18h20 phút ngày 15 tháng 03 năm 2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét